2 phiên ngoại cuối: Xuyên việt chi thâm hải nhân ngư

 

Phiên ngoại

Edit: Tiểu Phong Nhi ( 2 pn là cá nhân tui edit, cho nên chê bai gì đó thì klq đến nhà edit truyện này nhé ^^~~)

Khi chúng ta đứng thẳng bước đi phần 1.

Về thời gian, tựa hồ tất cả mọi người đều không thể nói ra cảm nhận chính xác của mình, không ai biết mỗi một ngày vượt qua như thế nào hoặc là như thế nào vượt qua mỗi ngày, giống như không có gì đặc biệt, như thể thật bình thường, nhưng nếu ngẫu nhiên có một ngày ta dừng lại, sau đó quay đầu nhìn xem, có lẽ sẽ kinh ngạc phát hiện, trong nháy mắt, thời gian cư nhiên đi qua nhanh như vậy.

Đối với Rebertine, hắn biết rất nhiều từ ngữ nói về thời gian trôi qua, ví dụ như thời gian qua rất nhanh, thời gian như thoi đưa…., rất nhiều lúc,  từ ngữ với hắn mà nói chỉ là một từ ngữ, nhưng ngẫu nhiên, quay đầu nhìn lại thời gian hắn đã đi qua , hắn sẽ cảm thấy, từ ngữ mang cho hắn cảm thụ đơn thuần hơn ý nghĩa  hắn muốn rất nhiều.

Ở tại đây hơn mười năm, lập gia đình, tạo sự nghiệp, mỗi một mục tiêu mà đại đa số người Trung Quốc một đời muốn phấn đấu hắn đều đã thực hiện được, theo thời gian trôi qua, Rebertine khi đến tuổi trung niên không hề cố chấp làm một người cuồng công tác,  hắn nguyện ý tốn nhiều thời gian hơn để mình cùng Derby nhìn hài tử từng bước một trưởng thành, so với việc buôn bán, hắn càng nguyện ý hầu ở bên người Derby, chẳng sợ chỉ nhìn hắn dệt tiêu sa, dọn dẹp phòng.

Sinh hoạt bình thản trở lại  của Rebertine thậm chí còn bị Ruffle cùng Iver giễu cợt là đã trở thành một  nam người ở, đối với điều này, ngược lại Rebertine thực thản nhiên hưởng thụ —— mặc kệ người khác nói như thế nào, chỉ có nghe theo trái tim của chính mình mới có thể vui vẻ được, không phải sao?

Như vậy nam người ở Rebertine tự nhiên cũng nhận nhiệm vụ dọn dẹp phòng, từ trong phòng, hắn ngẫu nhiên cũng sẽ tìm được một ít đồ vật của Mandel thời thơ ấu, sau đó sẽ cảm khái thời gian trôi qua thật nhanh.

Nhưng ngay lúc  này, Rebertine không hề nhớ con sò này từ đâu ra, tìm tòi ký ức trong đầu lại cảm thấy không hề có ấn tượng gì với con sò này, hắn mang theo nghi hoặc mở (tách) con sò ra, sau  khi nhìn đến những ghi chép bên trong vỏ sò thì nhướn mày.

Mà vẫn ở trong phòng khách một bên dệt tiêu sa một bên nghe tiếng động của Rebertine khi dọn dẹp phòng ngủ, Derby nghe phòng ngủ im lặng không tiếng động, cũng dừng động tác trong tay, hắn nghiêng đầu chú ý nghe ngóng, sau khi xác định phòng ngủ thật sự không có âm thanh phát ra, mới mở miệng nói, “Red, ngươi đang làm gì vậy?”

Rebertine trả lời rất nhanh, “Bảo bối, ta không có làm gì, ta chỉ là đang dọn dẹp phòng ngủ thôi.”

“Vậy tại sao lại đột nhiên không có âm thanh? có phải có chỗ nào không được thoải mái không?” mày của Derby hơi nhíu lại, biểu tình có chút bận tâm ” Tuổi Rebertine nay đã gần trung niên, nhưng đôi khi sự yêu thích mạo hiểm từ trong bản chất lại không hề biến mất bởi vì tuổi tác đã cao, hai ngày trước hắn cùng với Iver len lén đi tái sa ở sau lưng Derby. Cái gọi tái sa chính là mỗi Nhân Ngư đều tự tìm một con cá mập cho mình,tiếp theo tự dùng hải tảo bện thành dây thừng rồi chụp vào trên mình cá mập, sau đó thúc giục chúng nó tăng hết tốc độ tiến về phía trước rồi  xem tốc độ ai nhanh hơn. Điều này hiển nhiên là hoạt động nguy hiểm nhất, thế nhưng lại khiến cho giống đực nhân ngư, những nhà mạo hiểm trời sinh rục rịch. Rebertine cũng không ngoại lệ, hơn nữa lại còn lôi kéo Iver đi chung, khi đến phần sau, bởi vì một sơ sẩy, Rebertine làm đứt đoạn dây thừng, thân mình xông thẳng tới con rùa biển, đã vậy còn  cùng nó giả dạng thành một khối, sau đó hắn bị váng đầu vài ngày, vì thế Derby lần đầu tiên chiến tranh lạnh với hắn . Nhưng Derby dù sao cũng là Derby, cứ tỏ ra là vì Rebertine không thành thật mà tức giận, nhưng  ở sâu trong nội tâm vẫn  quan tâm cho thân thể Rebertine, cứ dựa vào việc nghe chính miệng Nathaniel luôn nói Rebertine không có gì đáng ngại, nhưng Derby vẫn  luôn âu sầu lo lắng, lúc nào cũng sợ trên người Rebertine sẽ để lại di chứng, cho nên trong khoảng thời gian này một khi thấy Rebertine có cái gì không đúng, tâm hắn liền treo ngược lên cao.

Rebertine đương nhiên nghe ra giọng nói đầy lo lắng của Derby, chỉ vì ham mạo hiểm mà dẫn đến Derby thương tâm thật không đáng chút nào, hắn có chút áy náy, nhanh chóng đặt vỏ sò trên tay xuống rồi  sau đó  đi ra, từ phía sau ôm lấy Derby, “Bảo bối, ta rất khỏe, không có chỗ nào không thoải mái hết, ngươi đừng lo lắng.”

“Thật không có sao?” Derby xoay người xoa mặt Rebertine , mở miệng hỏi.

“Thật sự.” Rebertine đè lại tay Derby, cười cười, “Đừng lo lắng, thân thể ta hiện tại tốt lắm , ta có thể một hơi hạ “nốc ao” mười con cá mập ——” nói tới đây Rebertine đột nhiên dừng lại, hắn  nhìn tới  ánh mắt của Derby liền biết mình lại nói sai, sửng sốt một chút  hắn lại ngượng ngùng cười, giơ lên một tay còn lại thề nói, “Ta về sau sẽ  không bao giờ làm  chuyện nguy hiểm như vậy nữa, thật sự.”

Thấy Derby chỉ thở dài một hơi không nói cái gì, Rebertine bắt đầu nói lảng sang chuyện khác, “Ha,  cuộc thi cũng chấm dứt rồi, chúng ta lên trên bờ ở vài ngày đi, thế nào?”

“Đi trên bờ ở vài ngày?” Rebertine đột nhiên nói sang chuyện khác làm Derby nhất thời không kịp phản ứng.

“Đúng, đi trên bờ ở hai ngày.” Rebertine một lần nữa ôm Derby ngồi xuống, ” Cái tên tiểu tử thúi ManDel kia đã sắp lập gia đình còn ba ngày hai hôm chạy tới nơi này phiền chúng ta, thật đáng ghét !”

Nhìn bộ dáng Rebertine cau mày, Derby “phốc” cười ra tiếng, “Reb, đó là con của ngươi.”

“Ừ, hắn đương nhiên là con ta.” Rebertine rất rõ ràng gật đầu, “Nhưng là một người đã sắp trưởng thành, đã sắp lập gia đình, đã sắp làm ba ba giống đực Nhân Ngư, hắn nên đem càng nhiều tinh lực tập trung cho gia đình của hắn  phải không? Vì cái gì còn muốn làm một tiểu nhân ngư  suốt ngày vây quanh ngươi?”

Khuôn mặt Derby tràn đầy bất đắc dĩ, “Chỉ là trong khoảng thời gian ngắn hắn còn chưa quen với việc  đột nhiên  trưởng thành,  mà thôi.”

“Ừ, bởi vì hắn chưa quen với việc trưởng thành, phải lập gia đình, sự nghiệp… cho nên hắn liền cho ba ba hắn  mỗi ngày phải ở một bên trơ mắt mà nhìn con trai cùng vợ của mình phụ tử tình thâm mà người ba ba là ta lại biến thành không khí sao ?” thoạt nhìn trong lòng Rebertine đang rất khó chịu.

Derby nhìn người đã lớn tuổi như vậy rôì mà còn cùng con trai của mình tranh thủ tình cảm, hắn thật bấc đắc dĩ, hắn biết Rebertine cũng rất yêu thương  ManDel, nhưng sự ỷ lại của  ManDel đối với mình khiến cho Rebertine rất khó chịu,mà Derby lại không có bất kỳ biện pháp nào để xử lý  tốt chuyện có liên quan đến hai người mình yêu nhất trong cuộc đời, cho nên chỉ có thể nghe theo, hơn nữa không muốn cùng  Rebertine thảo luận về đề tài này nữa , “Được rồi, ta cũng hiểu được ManDel cần chân chính học được ý nghĩa về chuyện sẽ lớn lên, cho nên, giờ nghe lời ngươi, chúng ta lên trên bờ ở vài ngày đi.”

“Thật sự?” Rebertine nhướn lông mày.

“Đương nhiên.” Derby gật đầu khẳng định.

“Thật tốt, ta đi thu dọn đồ đạc !”  Chỉ chờ Derby gật đầu một cái hắn liền lập tức đứng lên, đuôi quẫy quẫy vào phòng ngủ hấp tấp thu dọn, miệng còn thầm nói, “Đến lúc chúng ta đi liền để lại tờ giấy cho ManDel ,cho tên tiểu tử thúi này đừng đến  nhà ba ba và daddy hắn gây rối nữa !”

Nghe Rebertine tâm tính trẻ con, Derby lắc đầu cười khổ.

Nói là nói thu dọn đồ đạc, nhưng đã nhiều năm trôi qua, Derby biết tên Tương Ngạn sớm đã sửa sang phòng ở trên kia đầy đủ rồi, nó đã trở thành ngôi nhà thứ hai của bọn họ, cho nên Rebertine cũng chỉ chuẩn bị một ít đồ đạc liền kéo Derby xuất phát, bất quá trước khi lên trên bờ, Rebertine kéo Derby đi đến chỗ Nathaniel.

Nếu như nói, có người nào, vật gì mà không có một chút dấu vết thay đổi của thời gian , thì cũng chỉ có Nathaniel, nhà của hắn vẫn lạnh lẽo, khủng bố như mười năm trước, hơn mười năm qua tính tình của hắn vẫn quái gỡ không thay đổi , mà Derby, tuy đã  quen biết Nathaniel nhiều năm nhưng  hắn vẫn  giống như trước có chút sợ Nathaniel. Vậy nên, cho dù đến nhà Nathaniel , Derby cũng thực thức thời tự mình đi tìm chỗ ngắm phong cảnh, để lại Rebertine cùng Nathaniel nói to nói nhỏ.

“Ha, lão bạn hiền , thứ này rốt cuộc có công dụng gì vậy a?”

“. . . Cái Này, hình như là đồ ta tặng khi ngươi cùng Derby kết hôn phải không?”

“Đúng vậy, nhưng lúc ấy bận quá, không có chú ý vật này, hôm nay ta tình cờ tìm ra nên đem đến hỏi người.”

“Ngươi chưa dùng một lần nào?”

“Đương nhiên, bằng không ta hỏi ngươi làm gì, cái này thật sự dùng được sao?”

“Đương nhiên !”

“làm sao ngươi khẳng định như vậy?”

“Bởi vì ta đã dùng qua, ngu xuẩn !”

“Ngươi dùng qua? Ngươi đã  đi được r….. —— ngô ngô ô ô. . .”

“Kêu cái gì, đừng có làm ra kiểu  không kiến thức, đồ nhân ngư ngu xuẩn !”

“Hô. . . Neil, ngươi muốn mưu sát ta sao?”

“Ừ, ông trời của ta, không cần xưng hô với ta như vậy! ghê tởm !”

“Được rồi, đừng nên nói  mấy câu cảm tình kịch liệt như vậy, trái tim ta chịu không nổi.”

“Đó là bị ngươi ghê tởm, mỗi câu nói của người y chang như là lấy nắm hạt tiêu ném vào trong não ta ấy, khiến ta không có cách nào khống chế tâm tình của mình, đều bởi vì ngươi ngu xuẩn !”

“Được rồi, tốt, chúng ta không cần thảo luận vấn đề này nữa, ta còn có một chyện hỏi người, thứ này để yên nhiều năm như vậy, có khi nào mất đi hiệu lực không?”

“Ngươi đây là đang nói ta đưa đồ vật kém chất lượng cho ngươi sao ?”

“. . . Được rồi, coi như chưa hết hạn sử dụng đi, vậy ta ăn vào tuyệt đối sẽ không sinh ra tác dụng phụ gì đúng không?”

“Ngu xuẩn, sợ thì đem trả đồ vật lại cho ta đi, ta cho ngươi ăn vào liền biến thành một con nhân ngư ngu ngốc suốt ngày chỉ biết cong đuôi làm những hành động ngu xuẩn !”

“Ai ai ai, bình tĩnh, bình tĩnh. . . ta chỉ hỏi cho chắc chắn thôi mà. . .”

Tạm biệt Nathaniel, sau khi đi ra, Derby cùng Rebertine hướng biển mà bơi đi, trên đường Derby nhìn tâm tình của Rebertine vui vẻ, không khỏi cười hỏi. “ Hai người nói cái gì mà trông người cao hứng vậy?”

“Ai? Ta thoạt nhìn cao hứng như vậy sao?” Rebertine theo bản năng mà sờ sờ mặt, sau đó thuận miệng nói, “Đó là ta đang cao hứng vì Neil đấy!”

“Thật không, là cái gì, Nathaniel có chuyện gì vui sao?” Tuy rất sợ Nathaniel, nhưng Derby vẫn rất quan tâm người bạn trong nóng ngoài lạnh này.

“Đúng vậy, Neil rốt cục cũng hạ quyết tâm nhất định phải tìm bầu bạn sống chung.” Rebertine thuận miệng bịa chuyện nói.

“Thật sao?” Derby thật kinh hỉ, hơn nữa thực sự vì người bạn cổ quái này mà cao hứng, “Nathaniel có ý nghĩ như vậy thật sự là quá tốt ! Ta vẫn luôn nghĩ Nathaniel nên  tìm một bầu bạn sống chung, nếu có người có thể quan tâm chiếu cố hắn, ta nghĩ hắn sẽ không còn tịch mịch như trước.”

“Há, đương nhiên.” Rebertine thuận thế kéo tay Derby, “Neil nếu như nghe ngươi nói vậy,  nhất định sẽ rất cảm động.”

“Vậy, hiện tại trong lòng hắn đã có đối tượng lý tưởng rồi sao. . .” lực chú ý của Derby hoàn toàn bị Rebertine đem chuyện bịa ra về Nathaniel nên quên mất chuyện mình hỏi, một bên bơi cùng Rebertine một bên hỏi thăm.

Rebertine lo lắng việc mình sẽ lỡ miệng nói về bí mật trong vỏ sò nên  kể cho Derby chuyện một ‘Nam nhân lạnh lùng lãnh khốc bị sự ôn nhu săn sóc nhiệt tình của nhân ngư giống cái làm tan chảy trái tim ‘ khiến  Derby phát ra từng tiếng cảm thán.

Mà cách xa ở biển sâu, Nathaniel  hoàn toàn không biết gì đánh một cái hắt xì rõ to.

Thời điểm mới giữa trưa, Rebertine cùng Derby đã bơi đến nhà trên mặt đất của mình, Rebertine quen thuộc hướng dẫn Derby đang kích động mở ra cửa đá tiến vào bên trong, sau đó còn thích ý bơi quanh hai vòng.

Quan hệ hợp tác với Arthur đã nhiều năm qua, cộng thêm tình nghĩa quê hương với Kevin cho nên thời điểm Rebertine cùng Derby không ở nơi này, Arthur đều kêu thủ hạ của mình lại đây sửa sang quét tước toàn nhà, cho nên bất cứ khi nào Rebertine cùng Derby đến, phòng ở đều rất sạch sẽ thoải mái.

sống cùng Rebertine ở dưới động cũng đã quen, hơn nữa đột nhiên thích nghi với ánh sáng khiến cho Derby một lần nữa trở lại ngôi nhà này hết sức cao hứng, hắn cười híp cả mắt cùng Rebertine bơi xung quanh.

Chờ đến khi bơi hết  phòng trong lẫn phòng ngoài, Rebertine cười vô cùng thần bí bơi đến bên người Derby, từ trong túi lấy ra một vỏ sò, “Bảo bối, ta có một thứ thú vị muốn cho ngươi xem. . .”

“Không biết bọn nhỏ ở chủ thành có gây sự hay không.” Lúc này, Trình Trì đang ở trong phòng bếp rửa chén mà không hề biết bạn mình đã đến nơi này, Trình Trì đặt xuống cái đĩa thầm nói.

“Có Arthur ở đấy, bọn nhỏ sẽ không  nghịch ngợm đâu .” trợ thủ Claude ở một bên nhìn bộ dáng Trình Trì nhớ mong liền mở miệng động viên .

“Hy vọng đúng như ngươi nói.” Trình Trì thu hồi suy nghĩ, lắc đầu nói, nói xong  cầm cái đĩa trong tay đưa cho Claude, “Tiểu gây sự đi chủ thành cũng tốt, ta cũng có thể thoải mái hai ngày.”

Nghe Trình Trì nghĩ một đằng nói một nẻo, Claude cười  lắc đầu.

Thời điểm phu phu hai người không khí hài hòa cùng nhau phân công hợp tác xử lý món đồ vật cuối cùng thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.

“Chắc là Al, hắn nói xế chiều hôm nay có việc tìm ta.” Trình Trì nghe được tiếng đập cửa liền đi lấy khăn lau tay, một bên đi tới cửa lớn nơi phòng khách  một bên nói  với Claude.

Nhưng khi Trình Trì mở cửa, người ngoài cửa khiến Trình Trì ngây ngẩn cả người, “Các ngươi. . .”

Đứng ở ngoài cửa, Rebertine nắm tay Derby nhìn bạn thân của mình bởi vì kinh ngạc mà mắt trợn lên tròn xoe, ánh mắt cùng với cái miệng lớn đến mức có thể nhét vừa một cái trứng ngỗng, hắn cười phá lệ sáng lạn, “Buổi chiều mát, bạn hiền của ta !”

Khi chúng ta đứng thẳng bước đi Phần 2.

Kỳ thật không chỉ mỗi Trình Trì ngạc nhiên, người vẫn đi bên cạnh Rebertine,  Derby giờ phút này ngất ngất ngây ngây còn chìm đắm trong hội ngộ vừa rồi chưa  kịp phục hồi tinh thần. . . . _ !

Được rồi, giờ chúng ta quay lại thời gian trước một tí.

Sau khi Rebertine cùng Derby trở lại nhà bọn họ trên mật đất, Rebertine vô cùng thần bí lấy ra một vỏ sò, “Bảo bối, ta có một thứ thú vị  muốn cho ngươi xem.”

“Hả? Là cái gì?” Derby  đối với bất cứ hành động gì của Rebertine đều rất hưởng thụ, cho nên lộ ra khuôn mặt hứng thú vô cùng .

“Được rồi, Bảo Bối, trước khi cho ngươi xem ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.” Nguyên bản đem vỏ sò  đến trước mặt Derby, Rebertine lại bỗng nhiên thu tay về, nghiêm trang hỏi.

Derby bị Rebertine chọc cười, gật đầu nói, “Được rồi, ngươi hỏi đi.”

Rebertine lao tới ôm chặt bả vai Derby, mở miệng hỏi, “Bảo Bối, ngươi muốn ra bên ngoài nhìn xem thế nào không?”

“Bên ngoài? Cái gì bên ngoài?” Derby có chút không rõ.

“Chính là ra khỏi nhà đi xem cái trấn này, hoặc là thôn trấn khác.” Rebertine ôm chặt đầu vai Derby  vuốt ve nói.

“A, đương nhiên cũng muốn xem một chút người trên này sinh hoạt thế nào .” giờ Derby đã  có thể thẳng thắn nói ra ý nghĩ trong lòng mình trước mặt Rebertine, hắn cười híp mắt gật đầu thừa nhận, sau đó nâng hai tay lên xoa mặt Rebertine, “Nhưng mà, Reb thân ái, chúng ta là Nhân Ngư nha, làm sao có thể đi ra bên ngoài đây?”

“Ta nói có thể liền có thể.” Rebertine  tràn đầy chắc chắn.

Derby lại có chút mơ hồ, “Nha?”

“Bởi vì, ta có cái này a.” Rebertine cười tươi đem vỏ sò đưa tới trước mặt Derby , “Có cái này, ta liền có thể thỏa mãn tâm nguyện của ngươi .”

“Đây là cái gì?” Derby cúi đầu nhìn vỏ sò không có gì khác thường này,  tò mò ngẩng đầu lên nhìn Rebertine  hỏi.

“Này chính là lễ vật của Nathaniel  tặng khi chúng ta kết hôn đó.” Rebertine ngượng ngùng gãi gãi cái ót nói, “ Lúc ấy có nhiều chuyện cần chú ý quá nên  ta cũng không để tâm, lần này khi quét tước vệ sinh ta mới vô tình tìm được.” Nói xong Rebertine mở  vỏ sò ra, Derby thấy bên trong vỏ sò là những viên châu, xung quanh những viên châu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, “Ăn cái này vào chúng ta liền có thể đi lên trên bờ được .”

“Cái này?” Derby có chút hoài nghi cầm lên một viên châu, trừ bỏ sắc màu ôn nhuận,nó còn mang theo mùi thơm thoang thoảng, Derby thật không biết hạt châu này có chỗ gì đặc biệt.

“Thật!”  Tuy rằng tính tình Nathaniel quái gỡ, độc mồm độc miệng, nhưng hắn sẽ không bao giờ đem sự tình về người cá ra nói đùa, cho nên khi nghe nói lễ vật này rất hiệu quả, Rebertine liền tin không chút nghi ngờ, hắn đem vỏ sò giơ lên trước mặt Derby, “Bảo bối, ngươi có nguyện ý cùng ta đi một chuyến hành trình mạo hiểm này  không ?”

Derby giương mắt nhìn khuôn mặt đầy ý cười của Rebertine, cũng mím môi cười, không nói gì  đem  viên châu nuốt xuống. Nhìn thấy  Derby ăn xong , Rebertine cũng không do dự ăn một viên.

Ăn xong rồi  hai người tay cầm tay tựa vào bên cạnh ao, không bao lâu sau, Derby mở miệng , ” Thân ái, ta cảm giác cái đuôi của ta đang nóng lên.”

“Ta cũng vậy, Nathaniel nói đây là hiện tượng bình thường, chúng ta kiên nhẫn chờ một chút sẽ tốt ngay.” Rebertine nắm thật chặt tay Derby, mở miệng nói. . . . _ !

“Ừm.” Derby tin tưởng Rebertine vô điều kiện, cho nên chỉ gật gật đầu, không nói thêm gì nữa nữa.

Chờ thêm một thời gian không lâu lắm, từ lúc đầu tiên cái đuôi hơi nóng lên, đến sau này có chút cảm giác đau đớn phân liệt toàn thân, đại khái cũng mười mấy phút đồng hồ, trong nháy mắt Derby cảm thấy đầu óc trống rỗng, sau đó phía dưới mất hết cảm giác, cả người  không hề phòng bị liền chìm ngay xuống nước, khi hắn mới vừa uống ngụm nước đầu tiên liền được một cánh tay cường tráng ôm chặt kéo lên khỏi mặt nước, bên tai vang lên lời nói thân mật lại có chút chế nhạo, “Bảo Bối, như thế nào vừa có đôi chân ngươi liền không biết bơi hả?”

Mình có đôi chân? Derby Bị một loạt biến cố xảy ra làm cho tư duy nháy mắt không kịp hiểu lời nói kia có ý gì,  Derby có chút choáng váng mà tựa vào lòng Rebertine, theo bản năng cúi đầu xuống,  cảnh tượng trong nước khiến hắn mở to hai mắt —— trong sóng nước lấp loáng , mình cùng Rebertine không còn cái đuôi nữa, mà là hai đôi chân chỉ loài người sống trên mặt đất mới có.

Derby kinh ngạc nửa ngày nói không ra lời, hắn vươn tay tò mò chạm vào đôi chân vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Rebertine, “Thân ái. . . Này, đây là hai chân của chúng ta sao?”

Rebertine cúi đầu nhìn bảo bối trong mắt vừa kinh ngạc vưà hưng phấn liền nhịn không được hôn một cái lên chóp mũi của hắn, “Đương nhiên rồi Bảo Bối, đây là hai chân của chúng ta “

Biến hóa to lớn đang xảy ra trước mặt, nhưng Derby gặp hành động thân mật của Rebertine thì khuôn mặt liền ửng đỏ, lại lần nữa đưa tay chạm vào đôi chân đột nhiên xuất hiện trên thân thể, nhỏ dài, nhẵn nhụi, còn mang theo nhiệt độ âm ấm, Derby hô to thành tiếng, “Chuyện này quả thật rất thần kỳ !”

Nhưng một giây sau đó tiếng hô to của Derby càng lớn, bởi vì hắn thấy được lỗ tai của Rebertine biến hóa cùng với  sau người hắn mọc ra đuôi nhỏ, “Thân ái, ngươi, ngươi, ngươi như thế nào lại biến hóa giống Claude Arthur

Ta giống bọn họ sao?”

Rebertine ngược lại trấn định vô cùng, lấy tay sờ sờ lông xù trên lỗ tai của mình, còn vẫy vẫy cái đuôi trong nước, cười nói, “Bởi vì, ta là giống đực a. . .”

Derby cái hiểu cái không gật đầu, sau đó vươn tay tò mò sờ lỗ tai rồi đến cái đuôi của Rebertine, khi nhìn đến cái tay đã không còn màng (tay) của Rebertine thì lại trợn mắt kinh ngạc lần nữa.

Nhìn Derby la lên giống như lần đầu tiên thấy kì tích thế giới khiến Rebertine cười ha ha, lấy tay kéo Derby vào lòng, trong tiếng kinh hô của hắn mà ôm hắn vào lòng mình cùng ngồi bên cạnh ao, lát sau Rebertine cũng lên bờ, quen thuộc tìm đến chỗ Arthur để vật dụng mà cầm lấy cái khăn , chạy tới dìu Derby đứng lên, “Bảo Bối, chúng ta có rất nhiều thời gian để cho ngươi nghiên cứu điều kỳ diệu của hai chân.”

Derby được Rebertine đỡ đứng lên, hắn quên mất cái đuôi đã không còn liền mất trọng tâm ngã nhào vào người  Rebertine, Rebertine thuận thế ôm Derby vào ngực mình, dùng khăn  lau thân thể hắn, thời điểm khi lau đến nơi nào đó, Rebertine huýt sáo, “Bảo bối, tên tiểu tử này cũng khả ái y hệt ngươi!”

Vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc, Derby theo lời nói của Rebertine mà cúi đầu nhìn xuống, vật nhỏ xa lạ kia khiến hắn hơi nghi hoặc, lấy tay chạm thử của mình, sau đó lại sờ sờ của Rebertine, vừa định hỏi đây là cái gì, nhưng vật nhỏ của Rebertine biến to lên làm cho Derby kinh ngạc nhảy dựng, “Thân ái, này, cái này sao lại biến to được ?”

Rebertine nhìn ánh mắt ham học hỏi của Derby không có chứa một chút tình dục, hắn hít sâu một hơi, ôm Derby thật chặt khiến hắn cùng mình dính sát vào nhau, cúi đầu ở bên tai của hắn nói nói mấy câu, sau đó Rebertine hài lòng nhìn lỗ tai Derby  dần dần đỏ lên, cuối cùng màu hồng sắc lan tràn đến hai má và cổ, Derby đem mặt chôn trong lòng Rebertine, nhỏ giọng nói lầm bầm, “Này, cái này thật đúng là. . .”

Rebertine cúi đầu nhìn vành tai hồng như muốn xuất huyết của Derby liền cười ra tiếng, trấn an vỗ lưng hắn, “Tốt lắm, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để tìm hiểu những bí mật về thân thể mới, còn hiện tại  chúng ta mặc quần áo vào đi. Đã sắp mùa thu, ta không chắc thân thể mới này có không sợ lạnh giống thân mình trước của chúng ta không.”

Vừa nói Rebertine vừa đem quần áo mình mới lấy mặc từng cái lên người Derby, mà Derby giống như một hài tử phát hiện  được món đồ chơi mới mẻ, nhìn không chớp mắt Rebertine đang mặc quần áo cho mình, biểu tình thú vị cực.

Arthur trang trí tòa nhà này giống y như những gia đình bình thường khác trên mặt đất , quần áo vật dụng đều sắp xếp ổn thỏa , nhưng Rebertine cùng Derby cũng không thường xuyên đến, nên Arthur vẫn chưa để thức ăn trong nhà.

Rebertine nhìn quanh bốn phía, sau đó kéo Derby đã ăn mặc chỉnh tề nói, “Mỗi lần đều là bọn Trình Trì đến thăm chúng ta, hiện tại, chúng ta đi chào hỏi hắn đi ?”

Kinh ngạc cũng đã qua, lúc này, Derby tràn đày chờ mong với những thứ bên ngoài, nghe Rebertine nói vậy liền dùng sức gật đầu, “Được.”

Đối với Derby mà nói tất cả những thứ bên ngoài đều rất mới lạ,  lúc đầu chỉ có thể trên đá ngầm bên bờ biển  mà nhìn thôn trấn từ xa, cho dù sau này có thường xuyên cùng Rebertine  ở trên mặt đất  thì  Derby chỉ ở trong nhà, chưa bao giờ đi ra khỏi tòa nhà này mà nhìn thế giới bên ngoài.

Nhưng nay, hắn cứ như vậy được Rebertine nắm tay, từng bước một đi trong thành trấn mà hắn đã từng tưởng tượng rất nhiều năm. Giống như trong tưởng tượng của hắn, đây là một trấn nhỏ yên tĩnh,  mỗi một căn nhà đều có vườn hoa nhỏ, những phiến đá sạch sẽ bên mặt đường, hai bên công viên có những cái cây đang nở hoa, những bông hoa nhỏ nở rộ giống như đang hoang nghênh chào đoán  Derby cùng Rebertine đến. Thời điểm những người đi đường khi nhìn đến tay trong tay của  Rebertine và Derby thì đều lộ ra nụ cười thân thiện, tất cả những cảnh tượng này đều hoàn toàn bất đồng với bộ lạc nhân ngư dưới biển. Làm cho Derby nắm tay Rebertine càng chặt, không chớp mắt đánh giá cảnh vật mỗi một nơi hắn hoàn toàn chưa thấy qua. Derby như vậy làm Rebertine thật hiếm thấy, bên miệng Rebertine mang theo nụ cười ôn nhu  nắm tay Derby đi đến nhà Trình Trì, hắn thả chậm tốc độ, để bảo bối của hắn có thể xem tận hứng.

Bên này Derby bởi vì  có chút khó tin nổi nên vẫn còn choáng váng, bên kia Trình Trì đã phục hồi tinh thần, sống ở quốc gia Thú Nhân cùng cái tên xuyên việt kia  đã nhiều năm, giúp hắn có thể mặt không đổi sắc đối với các tình huống bất khả tư nghị, hắn nghiêng người nhiệt tình nói với Rebertine cùng Derby , “Chiều mát a, mau vào đi !” nghe tiếng bước chân từ phòng bếp , Trình Trì nói với Claude vừa bước ra , “Là Reb cùng bảo bối hắn đến chơi.”

Thời điểm nhìn thấy Rebertine cùng Derby, Claude tính cách trầm ổn  cũng sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh như thường, đi tới phía trước cùng Rebertine và Derby ôm một lúc, “Hoan nghênh.”

Thấy hai phu phu bình tĩnh như vậy ngược lại khiến Rebertine có chút chán nản “Hây, hai vị không thể kinh ngạc  một chút sao? Ít nhất cũng  kêu lên một tiếng sợ hãi nha !”

“Ờ, thôi đi.” Trình Trì thực không nể mặt mũi đập cho Rebertine một phát, “Bộ bất cứ sự việc nào phát sinh từ người,ta cũng phải tỏ ra hiếu kỳ  sao?”

“Được rồi được rồi.” Rebertine có chút thất bại, gặp trúng lão bạn không nể tình  gì hết , đem đồ cầm trong tay giơ trước mặt Trình Trì, “Tặng, quà gặp mặt.”

Trình Trì nhìn hai vị trước mắt, khóe miệng nhịn không được giật giật.

Làm bạn bè đã mười mấy năm, nhưng đây là lần đầu tiên Derby đi trên đất bằng giống người khác, cho nên cả người liền khẩn trương ngồi yên tại chỗ, nắm tay Rebertine lùi ra sau lưng hắn không nói lời nào.

Trình Trì bưng trà tới thấy Derby mất tự nhiên, hắn liền đem chén trà đặt ở trước mặt Derby rồi bỏ thêm đĩa điểm tâm xuống, cười nói, “Bởi vì trước đó không biết các ngươi tới, cho nên không có chuẩn bị cái gì, thật là ngại quá.”

“Không không không.” Derby liên tục vẫy tay, “Là ta cùng Reb rất đường đột, không nói trước liền đến.”

“Không sao, chúng ta đều là bạn nhiều năm, hẳn nên tùy ý chút.” Trình Trì ngồi xuống bên cạnh Claude, nắm lấy bàn tay hắn, tay kia thì  vỗ bả vai Derby , “Cho nên, đừng câu nệ cũng đừng khách khí, cứ xem nơi này giống như nhà của các ngươi đi.”

Nhìn ánh mắt ấm áp của Trình Trì cùng với Claude tuy rằng không nói chuyện nhưng nét mặt ôn hòa, Derby cũng thoáng trầm tĩnh lại.

Mà chưa bao giờ biết khẩn trương là gì, Rebertine  uống một ngụm trà nói, ” Sao không thấy tiểu ngịch ngợm  nhà các người đâu ?”

Trình Trì cười đáp, ” Bọn Ian  đều đi thành trấn khác làm việc, mà vừa lúc Warren cùng Percy phái người tới đón bọn nhỏ đi chủ thành chơi, cho nên Arthur cùng Kevin liền mang theo bọn họ  đi chủ thành.”

Sau này, bọn nhỏ cũng lập gia đình tạo sự nghiệp, Noah bị Clarence bắt cóc, Osment đem tâm can bảo bối Kevin về nhà, mỗi người bọn họ đều có con của chính mình, Rebertine nói chính là tiểu nghịch ngợm được một trong hai đôi sinh ra.

Giải thích xong Trình Trì  mở miệng mời, “Ngươi cùng Derby chắc cũng đã tới tòa nhà kia, nơi đó ta cũng đã xem qua, hồ nước lớn như vậy căn bản không có chỗ ngủ, cho nên buổi tối liền ngủ ở chỗ này của ta đi.” Nói xong Trình Trì lại bỏ thêm một câu, “Nếu các ngươi không muốn ngủ trong nước.”

Nathaniel từng nói trong vòng ba ngày hạn chế đụng nước là được, cho nên Rebertine cũng không cùng Trình Trì khách khí, “Vậy, thật tốt. Lại nói tiếp, kỳ thật lần này ta muốn mang bảo bối đi vài  nơi  tham quan, dù sao cũng là cơ hội hiếm có, cho nên, các ngươi có chỗ nào tốt đề cử không?”

Trình Trì nghĩ nghĩ mở miệng nói, “Không bằng, chúng ta cùng nhau đi. Dù sao trên mặt đất này các người vẫn chưa quen thuộc, ta hiện tại hướng dẫn cũng sợ không có tác dụng. Lại nói, ta cùng Claude cũng thật lâu không có đi ra ngoài du lịch, các ngươi không ngại đi chung chứ?”

Tính tình Rebertine luôn luôn thích náo nhiệt, nghe  Trình Trì nói như vậy lại thấy Derby cũng tán đồng, vì thế cười nói, “Đương nhiên, ta  cầu còn không được đây!”

Trình Trì thấy Claude cũng  đồng ý, vì thế nói ra con đường mình mới nghĩ, “Chúng ta liền một đường xuất phát thôi, tới chủ thành đi, mùa đông cũng sắp đến rồi, chủ thành cuối năm rất náo nhiệt, vừa lúc các ngươi có thể đi nhìn xem.”

Nghe Trình Trì an bài, Rebertine cùng Derby nhìn nhau liếc mắt một cái, sau đó cười híp mắt nói, “Vậy liền làm phiền hướng dẫn viên du lịch Trình tiên sinh dốc lòng chỉ dẫn ạ !”

Rebertine chớp chớp mi quăng cái ánh mắt chọc cho tất cả mọi người đều nở nụ cười, không khí trong phòng nhất thời vui vẻ vô cùng.

Hoàn –

Tiêu chuẩn